Đỉnh Kỳ Đài được cấu tạo thành một lầu bát giác cao 3,3m, có 8 cửa sổ tương ứng với tám cạnh. Giữa lầu là hình trụ tròn, đường kính 40cm cao đến đỉnh lầu, là chỗ để cắm cán cờ làm huy hiệu vào những ngày đại lễ, rằm và mùng một. Điều đặc biệt trong những ngày hè oi ả, nhiệt độ bên trong Cột cờ Hà Nội luôn mát mẻ như có máy lạnh. Kết cấu các cửa lên xuống được thiết kế khoa học, nên dù mưa lớn đến đâu, nước cũng không thể chảy vào lòng tháp.
Các cửa hình vòm dẫn vào bên trong Kỳ Đài (Ảnh: Sưu tầm Internet)
Cột cờ Hà Nội là một trong số ít công trình kiến trúc ở Hà Nội còn sót lại sau sự tàn phá của chính quyền đô hộ Pháp trong ba năm 1894 - 1897. Cũng trong thời kỳ này, Cột cờ Hà Nội còn được quân Pháp dùng để làm đài quan sát. Trong cuộc chiến tranh phá hoại của Mỹ, Cột cờ cũng là đài quan sát của bộ đội phòng không Hà Nội. Khi đó, từ đỉnh cột cờ có thể nhìn thấy cả Hà Nội và vùng ngoại ô.
Ngày 10/10/1954, lá cờ đỏ sao vàng lần đầu tiên tung bay trên đỉnh cột cờ, khẳng định sự độc lập và chủ quyền của đất nước. Đến năm 1989, Cột cờ Hà Nội được công nhận là di tích lịch sử quốc gia, trở thành biểu tượng của thủ đô ngàn năm văn hiến và niềm tự hào của dân tộc.
Lễ chào cờ đầu tiên trong Ngày giải phóng Hà Nội, diễn ra tại sân Cột cờ (nay là Đoan Môn - Hoàng thành Thăng Long) vào lúc 15 giờ ngày 10/10/1954 (Ảnh: TTXVN)